Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Nợ nhau lời tạm biệt,..

“Đã có lúc em tự hỏi, thành phố này đủ rộng để lạc mất nhau, cũng đủ chật để những kẻ không ưa nhau vẫn hoài gặp gỡ. Vậy mà mình, đến cuối cùng, vẫn không thể tìm thấy một hình bóng chung đôi?”


Cảm giác về hạnh phúc, những ngọt ngào, những dịu dàng thường đến bên ta trong chốc lát. Chỉ có nỗi buồn, hoài niệm và những tiếc nuối cứ còn mãi trong ta, dai dẳng mà mặn sâu. Những nỗi buồn ở lại phía sau nơi những ngã rẽ, những chênh vênh, những cuộc tình đứt gãy, những cái buông tay nghẹn nước mắt, lặng lẽ bước qua nỗi cô đơn ấy một cách chậm chạp, hoang hoải đến xót lòng.... Rồi ở một chân trời khác, tìm về với bình yên, tìm về với thanh thản.

Và cuối cùng là: Chấp nhận. 

Cảm ơn người đã chọn cách rời xa, cảm ơn những xước xát của tình yêu, tuổi trẻ, của những tốt xấu cuộc đời để vẫn biết mình mạnh mẽ. Và mọi giông tố, đớn đau của những năm tháng thanh xuân rồi cũng sẽ qua đi, kiếm tìm bình yên là đích đến ta hướng về..

Những mối tình không có kết thúc, những mối tình chẳng thể đặt tên, những mối tình không thể cho nhau một danh phận thực sự lúc nào cũng là những mối tình khiến cho con người ta day dứt và băn khoăn suốt cả một đời.

Người ta bảo, chuyện tình cảm là chuyện của hai người, chỉ cần hai người đồng lòng, sẽ không có gì là khó khăn cả. Nhưng người ta quên mất rằng, cuộc sống của mỗi người, đâu chỉ có mỗi chuyện tình cảm? Bên cạnh tình yêu, người ta còn rất nhiều những mối quan hệ, những mối bận tâm và những niềm riêng đôi lúc không thể nói thành lời. Những khó khăn đó, làm tình yêu chậm lại, làm tình cảm phôi phai, làm hai người hai lối, thương thì thương lắm, mà không thể chạm vào...

Có lẽ vì vậy, mà yêu nhau không đến được với nhau, tình cảm sâu nặng nhưng chẳng đủ can đảm để cho nhau một danh phận, nắm tay nhau công khai giữa phố xá đông đúc. Rồi cuối cùng lẳng lặng ra đi chẳng để lại cho nhau điều gì.

Câu tạm biệt cũng chẳng nói nổi thành lời...

Là yêu hay không yêu, nhớ hay không nhớ, sâu đậm hay hững hờ? Không ai giải đáp được, cũng không ai muốn giải đáp cả, bởi vì hiểu ra rồi thì sao? Cũng đâu thể đến được với nhau? Chỉ thêm khiến nhau đau lòng... 

Chưa kịp yêu thương đã vội đau lòng. Ra đi lặng lẽ, để lại nơi đối phương một dấu chấm hỏi và rất nhiều những tiếc nuối. Những câu chuyện tình ấy xót xa đến nghẹn ngào...

“Chúng ta đều đã từng lựa chọn để đến với nhau và rời khỏi nhau vào từng thời điểm trong đời. Cảm xúc là thứ không thể nào đoán định được. Yêu ai, suy cho cùng cũng là để hạnh phúc.”

Ai trong đời rồi cũng sẽ là người cũ của một ai đó. Hờn trách nhau mãi cũng chẳng được gì. 
Cuối cùng, dù ai là kẻ ra đi, người ở lại. Thì chúng ta đều sẽ đóng vai người cũ của ai đó trong cuộc đời này.
Vậy thì hay là, nhẹ nhàng mà thương nhau. Dẫu là cái thương thầm lặng, cái thương chẳng được lên tiếng, nhưng mà người cũ à, em vẫn sẽ thương....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Sài Gòn, 21-11-2019 Cảm ơn đã cho em một đoạn tình cảm vừa đủ để ta có thể nói chuyện bất cứ lúc nào, những chẳng đủ để trờ thành ai tro...