Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Sài Gòn, 21-11-2019


Cảm ơn đã cho em một đoạn tình cảm vừa đủ để ta có thể nói chuyện bất cứ lúc nào, những chẳng đủ để trờ thành ai trong cuộc đời của ai. Cảm ơn vì vì cứ ở bên em một khoảng thời gian rồi rời đi rồi quay về nhưng vẫn rời đi. Cảm ơn đã cho em biết tổn thương cùng cực là thế nào. Cảm ơn đã im lặng ngay lúc em cần duy nhất một người ở bên. Cảm ơn niềm đau gây ra. Cảm ơn tất cả mọi thứ. Chúng ta vẫn sẽ như vậy, vẫn sẽ đi cùng nhau trên một con đường tìm hạnh phúc nhưng với những ngã rẻ khác nhau.


"Rồi ngày mai khi ánh năng qua nơi này
Rồi ngày mai, sẽ không còn ngày u tối..."

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019

#190828


#190828

Có những ngày hẳn là cả thế giới muốn chống lại mình.
Có những ngày như vậy, để biết mình đang gắng gượng như thế nào.

Ngay từ đầu, là do mình chọn, là do mình quyết định, cũng là lúc tự nhủ với bản thân mình dù ngày mai, ngày kia có như thế nào đi nữa thì vẫn chấp nhận vi nó.
Hai từ "trách nhiệm" chẳng biết từ bao giờ, mặc nhiên tồn tại...Để rồi đến hôm nay, vỡ lẽ..có phải mình sai, hay do bản thân mình không đủ sức.

25 tuổi, không hẳn chênh vênh....Cái tuổi mà mọi thứ lưng chừng đến thế.
Một ngày cuối tháng 8, nhận ra mọi thứ trôi qua quá nhanh, mình lại chẳng chưa làm được gì.
Cũng không hẳn là không ổn, chỉ là vẫn chưa bẳng lòng...là do bản thân vẫn chưa chịu chấp nhận.

Không thể tốt hơn...thật sự....khi mà mọi thứ ngay lúc này....

Bất lực cũng không hẳn, nhưng mà sao nhỡ....

Ngày hẳn là sẽ dài, bao nhiêu chuyện....

Rồi sẽ ổn mà, phải không???

Sài Gòn, 21-11-2019 Cảm ơn đã cho em một đoạn tình cảm vừa đủ để ta có thể nói chuyện bất cứ lúc nào, những chẳng đủ để trờ thành ai tro...